Crypto Briefing vừa đăng tải một thông tin gây chấn động giới phân tích địa chính trị: người thân của Lãnh tụ tối cao Khamenei tiết lộ rằng Tổng thống Pezeshkian sẽ bị chấp nhận đơn từ chức nếu nộp lần nữa. Không ai xác nhận, nhưng mọi người đều hiểu đây là một tín hiệu có chủ đích. Tôi không quan tâm đến số phận của một vị tổng thống không có thực quyền. Tôi quan tâm đến thứ đang âm thầm chuyển động trong bóng tối của nền kinh tế Iran: dòng tiền mã hóa.
Iran là một trong những quốc gia bị trừng phạt khắc nghiệt nhất hành tinh. Bị loại khỏi SWIFT từ năm 2012 và 2018, các ngân hàng Iran gần như bị cắt đứt khỏi hệ thống tài chính toàn cầu. Trong bối cảnh đó, tiền mã hóa trở thành một lối thoát. Từ năm 2019, chính phủ Iran hợp pháp hóa khai thác Bitcoin, biến điện năng dư thừa thành tài sản số xuất khẩu được. Nhiều báo cáo ước tính Iran từng chiếm 3-7% hashrate toàn cầu. Các thương nhân Tehran dùng USDT để thanh toán hàng nhập khẩu qua các sàn OTC, bất chấp lệnh cấm giao dịch chính thức.
Khi Khamenei gửi một thông điệp đe dọa qua kênh không chính thức, điều đó đồng nghĩa với việc cánh cửa ngoại giao của phe cải cách bị đóng sập. Nếu Pezeshkian bị đẩy ra ngoài, mọi hy vọng nới lỏng trừng phạt sẽ biến mất. Nền kinh tế Iran, vốn đã kiệt quệ vì lạm phát ba con số và đồng rial mất giá liên tục, sẽ càng bị bóp nghẹt. Người dân sẽ làm gì? Họ sẽ tìm đến bất cứ thứ gì không bị chính phủ kiểm soát.
Đây là lúc tôi nhìn vào bảng điện tử thay vì những lời bình luận. Khi một quốc gia bị trừng phạt rơi vào bất ổn chính trị, dòng tiền mã hóa thường phản ứng theo ba giai đoạn.
Giai đoạn một: nhu cầu stablecoin tăng vọt. USDT và USDC trở thành "đô la kỹ thuật số" cho người dân không thể tiếp cận USD vật chất. Các sàn giao dịch OTC tại Tehran và Mashhad ghi nhận khối lượng mua USDT tăng mạnh mỗi khi có tin tức tiêu cực. Giai đoạn hai: dòng Bitcoin chảy ra khỏi các sàn tập trung. Nhà đầu tư hiểu rằng nếu chính phủ siết chặt quản lý, sàn giao dịch sẽ là nơi đầu tiên bị đóng băng. Họ rút tài sản về ví tự quản lý. Giai đoạn ba: hoạt động khai thác gia tăng. Khi chính phủ cần nguồn thu ngoại tệ, họ có xu hướng khoan dung hơn với các trại khai thác Bitcoin, miễn là chúng nộp thuế bằng ngoại tệ.
Dữ liệu on-chain của tôi không đủ để xác nhận dòng tiền Iran cụ thể, nhưng có thể nhìn vào các chỉ số gián tiếp. Khối lượng giao dịch USDT trên các sàn Trung Đông tăng nhẹ trong 48 giờ sau khi tin tức lan truyền. Phí giao dịch Bitcoin trên mạng lưới không có đột biến, cho thấy đây không phải là một cú sốc lớn. Tuy nhiên, những biến động nhỏ như vậy lại là tín hiệu sớm. Giới giao dịch chuyên nghiệp thường gọi đây là "dòng chảy thì thầm" – nó chưa đủ mạnh để thay đổi xu hướng, nhưng đủ để cảnh báo một sự dịch chuyển lớn hơn đang hình thành.
Điều quan trọng hơn là cấu trúc thị trường. Bitcoin đang trong xu hướng tăng, và mọi tin tức tiêu cực đều bị hấp thụ nhanh chóng. Nhưng nếu tình hình Iran leo thang thành một cuộc khủng hoảng thực sự – chẳng hạn như xung đột quân sự hay sụp đổ chế độ – thì chúng ta sẽ thấy một đợt bán tháo ban đầu để tìm kiếm thanh khoản, sau đó là một đợt mua vào mạnh mẽ từ những người coi Bitcoin là tài sản trú ẩn. Lịch sử năm 2022, khi chiến tranh Nga-Ukraine nổ ra, đã cho thấy điều đó: Bitcoin giảm 20% trong hai tuần đầu, rồi phục hồi hoàn toàn trong bốn tháng sau đó.
Với Iran, tình huống còn đặc biệt hơn. Quốc gia này đã quen sống trong trừng phạt, hạ tầng crypto của họ được xây dựng để phục vụ khủng hoảng. Khi Khamenei dập tắt hy vọng cải cách, ông ta vô tình thúc đẩy một thí nghiệm kinh tế vĩ đại: một quốc gia có chủ quyền dựa dần vào tài sản số để tồn tại. Chính quyền Iran có thể không công nhận Bitcoin là tiền tệ chính thức, nhưng họ hiểu rằng việc ngăn cản người dân dùng nó sẽ gây ra hậu quả chính trị lớn hơn. Vì vậy, họ chọn cách quản lý lỏng lẻo ở một số khu vực và nhắm mắt trước các kênh OTC phục vụ thương mại.
Một điểm kỹ thuật mà hầu hết báo cáo bỏ qua: sự bất ổn này đẩy nhanh việc áp dụng thanh toán xuyên biên giới bằng stablecoin. Iran đã tham gia CIPS của Trung Quốc, nhưng đồng nhân dân tệ trong hệ thống đó vẫn bị giám sát. USDT trên các mạng như TRON hoặc Ethereum cho phép thanh toán mà không cần hỏi ý kiến ai. Khi các ngân hàng Iran ngày càng khó tiếp cận đô la Mỹ, stablecoin trở thành công cụ thanh toán nhập khẩu thực dụng nhất. Các nhà xuất khẩu Iran đã sử dụng USDT trong hợp đồng thương mại với đối tác Thổ Nhĩ Kỳ và UAE. Các kênh thanh toán phi ngân hàng này giúp họ tránh được hệ thống giám sát của Mỹ. Điều đó giải thích tại sao khối lượng giao dịch stablecoin ở Trung Đông tăng trưởng hai con số mỗi năm, ngay cả trong giai đoạn thị trường crypto đi xuống.
Giới truyền thông phương Tây đang xoáy vào câu hỏi: liệu Iran có sụp đổ? Tôi cho rằng đó là câu hỏi sai. Khi mọi người hỏi "Iran có sụp đổ không?", tôi hỏi ngược lại: "Ai sẽ là người hưởng lợi khi Iran càng bị cô lập?" Câu trả lời nằm ở những người nắm giữ tài sản số.
Đây là nghịch lý của trừng phạt: nó không tiêu diệt được nền kinh tế ngầm, mà chỉ làm cho nền kinh tế đó trở nên mạnh mẽ hơn. Năm 2018, khi Mỹ rút khỏi JCPOA và tái áp đặt trừng phạt, khai thác Bitcoin ở Iran bùng nổ. Điện giá rẻ, đồng rial mất giá, và các thợ mỏ tìm thấy một cách in tiền mà không cần xin phép. Bây giờ, khi đế chế cải cách sụp đổ, điều tương tự có thể xảy ra với stablecoin ở quy mô lớn hơn nhiều.
Tôi không nói rằng Khamenei hay phe cứng rắn đang âm mưu thúc đẩy crypto. Họ có thể coi đó là công cụ để sống sót qua trừng phạt. Nhưng hành động của họ – siết chặt chính trị, đóng cánh cửa đối thoại – lại tạo ra đúng loại áp lực khiến người dân và doanh nghiệp chuyển sang tài sản số. Nếu chính phủ Iran thực sự đàn áp crypto, họ sẽ phải đối mặt với làn sóng phản đối từ chính những thợ mỏ đang nộp thuế bằng ngoại tệ – một nguồn thu quý giá trong bối cảnh ngân sách thâm hụt. Đây là lý do tại sao các lệnh cấm của Iran trước đây thường chỉ tồn tại trên giấy tờ. Chính sách đàn áp vô tình trở thành chất xúc tác cho việc mã hóa nền kinh tế. Bài học này đã lặp lại ở Venezuela, Nigeria và Afghanistan. Iran chỉ là ví dụ mới nhất.
Khi đồng rial của bạn mất giá 40% mỗi năm, và chính phủ nói với bạn rằng cánh cửa cải cách đã đóng, bạn sẽ tìm đến đâu? Câu trả lời mà hàng triệu người Iran đã tìm thấy từ lâu: Bitcoin, USDT, và bất kỳ tài sản nào nằm ngoài tầm với của nhà nước. Thị trường sinh sôi, kẻ thức thời là kẻ sống sót.
Chu kỳ lặp lại, nhưng kẻ lười học chết mòn. Nhà đầu tư nào hiểu rằng địa chính trị không còn là một khái niệm xa xôi mà là một biến số trong bảng điểm rủi ro toàn cầu sẽ biết cách tận dụng những cú sốc như thế này. Vấn đề không phải là liệu Iran có thay đổi hay không, mà là bạn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một thế giới nơi tài sản số trở thành nơi trú ẩn cuối cùng của những nền kinh tế bị bỏ rơi hay chưa.


